Thực hiện chỉ đạo của Sở Giáo Dục và Đào tạo thành phố Hồ Chí Minh về đưa âm nhạc dân tộc vào trường học, ngày thứ bảy 25/4/2015 vừa qua, trường tiểu học Nguyễn Thái Sơn với sự hỗ trợ nhiệt tình của các bậc cha mẹ học sinh đã tổ chức buổi giới thiệu một số nhạc cụ dân tộc và biểu diễn âm nhạc dân tộc tại sân trường cho toàn thể Giáo viên và học sinh của trường.

Tham gia buổi biểu diễn có nhóm Nhạc dân tộc CA DAO, các thầy cô của trường và các em học sinh, một số loại nhạc cụ như đàn T'rưng, đàn Tranh (thập lục), đàn Tam Thập lục, đàn Tứ, đàn Tỳ bà, đàn Bầu, sáo trúc, trống trong dàn nhạc dân tộc. Xin giới thiệu một số hình ảnh trong buổi diễn vừa qua

Nhóm Nhạc CA DAO cùng với các loại nhạc cụ




Đàn T'rưng (Trích từ Wikipedia)

T'rưng là loại nhạc cụ gõ phổ biến ở vùng Tây Nguyên, Việt Nam, đặc biệt là đối với dân tộc Gia RaiBa Na. Cái tên "t'rưng" xuất phát từ tiếng Gia Rai, lâu ngày trở nên quen thuộc với mọi người. Đàn t'rưng làm bằng một số ống tre lồ ô hay nứa ngộ có kích cỡ khác nhau. Đàn t'rưng chuyên nghiệp có khoảng 12 đến 16 ống xếp thành hàng trên giá đàn theo thứ tự đi dần lên từ ống lớn đến ống nhỏ, từ ống dài đến ống ngắn (loại đàn t'rưng dân gian chỉ có 5 ống với cách xếp ngược lại, ống trên cao lớn rồi đi dần xuống là những ống nhỏ hơn). Nhìn chung, ống có đường kính từ 3 đến 4 cm, dài từ 40 đến 70 cm. Mỗi đầu ống đều bịt kín do còn nguyên các đầu mấu, đầu kia được gọt vát một phần ống để tạo âm theo chuỗi hàng âm của người dân tộc. Khi dùng dùi gõ vào các ống sẽ tạp thành âm thanh cao thấp khác nhau tùy độ to, nhỏ, dài, ngắn của ống. Những ống to và dài phát ra âm trầm, còn những ống nhỏ và ngắn có âm cao. Âm sắc của đàn t'rưng hơi đục, tiếng không vang to, vang xa nhưng khá đặc biệt. Nghe tiếng đàn t'rưng ta có cảm giác như tiếng suối róc rách, tiếng thác đổ, tiếng xào xạc của rừng tre nứa khi gió thổi.


Nghệ sĩ Ngọc Yến với bài "Tây Nguyên chào mặt trời"


Đàn Tứ:

Đàn tứ có bốn dây nên người ta gọi là đàn tứ (tứ là bốn). Tuy nhiên đàn này còn nhiều tên gọi khác như đàn đoản (đoản là ngắn) vì cần đàn ngắn hơn đàn nguyệt, đàn nhật(nhật là mặt trời) vì thùng đàn hình tròn tạo thành một cặp với đàn nguyệt (nguyệt là mặt trăng).
Đàn tứ có 2 loại là đàn tứ thùng (loại mới) và đàn tứ tròn (đàn đoản - loại cổ truyền)





Đàn Bầu:
Đàn bầu, tên chữ là độc huyền cầm (獨絃琴), là loại đàn một dây của người Việt, thanh âm phát ra nhờ sử dụng que hay miếng gảy vào dây. Dựa theo cấu tạo của hộp cộng hưởng, đàn bầu chia hai loại là đàn thân tre và đàn hộp gỗ.
Đàn bầu có mặt phổ biến ở các dàn nhạc cổ truyền dân tộc Việt Nam. Các nhạc sĩ Việt Nam đã biên soạn và chuyển soạn một số tác phẩm dạng concerto để nghệ sĩ sử dụng đàn bầu trình tấu cùng với dàn nhạc giao hưởng thính phòng như Vì Miền Nam, Ru con, Tình ca... Đàn bầu không chỉ được người Việt Nam ưa thích mà còn được nhiều khán-thính giả trên thế giới hâm mộ


Nghệ sĩ Minh Phát với bài Trống Cơm








Đàn Tranh (Đàn Thập lục)

Đàn tranh (chữ Nôm: 檀箏, chữ Hán: 古箏: cổ tranh) - còn được gọi là đàn thập lục, là nhạc cụ truyền thống của người phương Đông, có xuất xứ từ Trung Quốc. Đàn thuộc họ dây, chi gảy. Vì có 16 dây nên đàn còn có tên gọi là Thập lục.
Nguồn gốc đàn tranh Việt Nam là đàn tranh giống như đàn Sắt (Se) và đàn Cổ tranh(Guzheng) từ Trung Quốc truyền sang nước Việt có thể từ đời nhà Trần hay trước nữa, dùng trong dân gian dưới dạng 9 dây, 15 dây, 16 dây và từ xưa đến giờ thay đổi số dây từ dây tơ sang dây cước (dây đồng) đến dây thép.
Qua bảy, tám thế kỷ, người nước Việt dùng và bản địa hoá nó, tạo cho nó một phong cách đặc thù trong thủ pháp, ngón đàn, tay nhấn nhá, trong thang âm điệu thức, biến nó trở thành một loại nhạc cụ bản địa mang tính dân tộc, phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của người Việt, và nói rõ ngôn ngữ âm nhạc Việt Nam


Nghệ sĩ Uyên Thy biểu diễn bài "Bác đang cùng chúng cháu hành quân"






Đàn Tỳ bà:

Đàn tỳ bà hay tỳ bà là tên gọi một nhạc cụ dây gẩy của người phương Đông, qua thời gian dài sử dụng nó đã được bản địa hóa khác nhau tuỳ theo từng vùng hoặc từng quốc gia. Tỳ bà đã xuất hiện rất sớm ở Trung Quốc với tên gọi PiPa (琵琶), rồi ở Nhật Bản với tên gọi Biwa[1]. Tỳ bà lần đầu tiên được nêu danh trong lịch sử Việt Nam, khi Lê Tắc ghi trong An Nam chí lược tên dàn tiểu nhạc dùng ngoài cung đìnhnhà Trần. Đàn tỳ bà của Việt Nam là dạng rất cổ xưa của đàn PiPa, vốn từ Ba Tưdưới dạng đàn Barbat theo con đường tơ lụa vào Trung Quốc







Sáo trúc





Nghệ sĩ sáo trúc giao lưu với các bạn học sinh qua bài hát "Lý cây bông"







Thầy Lâm Quốc Hùng giao lưu với ban nhạc với bài hát "Bài ca Đất phương Nam"





Đàn Tam Thập Lục:

Tam thập lục là nhạc khí dây, chi gõ của nhạc cụ dân gian Việt Nam. Đàn có 36 dây nên được gọi là Tam Thập Lục. Tuy nhiên ngày nay một số nghệ nhân đã cải tiến đàn này bằng cách mắc thêm nhiều dây nữa để đánh được nhiều âm hơn, kể cả những âm nửa cung. Mục đích cải tiến là làm sao để dễ dàng đánh những bài nhạc có nhiều chuyển điệu. Tuy số lượng dây đã vượt quá con số 36 nhưng người ta vẫn quen gọi là đàn tam thập lục. Một số người khác lại gọi nhạc cụ này đàn bướm vì hình dáng của nó giống hình con bướm, có người còn gọi là dương cầm như cách ta thường gọi đàn piano phương Tây.
Tuy có khả năng độc tấu, hòa tấu và đệm nhưng đàn tam thập lục ít phổ biến trong cộng đồng Việt Nam, ngoại trừ một số dàn nhạc chuyên nghiệp sử dụng nhạc cụ này. Đàn tam thập lục có hình thang cân, mặt đàn làm bằng gỗ mềm, hơi vồng lên ở giữa, mặt dưới phẳng. Trên mặt đàn có đặt 2 hàng cầu dây (ngựa đàn). Mỗi hàng cầu dây có từ 16 đến 18 ngựa đàn. Ngựa đàn của 2 hàng đặt so le nhau. Thành đàn làm bằng gỗ cứng. Bên phải là hàng trục dây, bên trái là hàng móc gốc dây.


Hai bạn học sinh lớp 2I và lớp 3K cùng nhau song tấu bài hát "Những em bé ngoan" với 2 nhạc cụ đàn Thập lục và đàn Tam thập lục








Phút giây ngẫu hứng của nghệ sĩ trống






Nhóm Nhạc CA DAO cùng với thầy hiệu trưởng nhà trường


Buổi biểu diễn âm nhạc dân tộc và giới thiệu một số nhạc cụ dân tộc diễn ra rất sôi nổi hào hứng và kéo dài 90 phút, qua buổi biểu diễn đã phần nào tạo được không khí vui tươi, sự hứng thú và bước đầu làm cho học sinh thêm yêu thích âm nhạc dân tộc. Trong năm học tới nhà trường dự kiến thành lập "Câu lạc bộ âm nhạc dân tộc" nhằm tạo điều kiện và phát huy khả năng của các bạn học sinh về các loại nhạc cụ dân tộc. Kính mong các bậc cha mẹ học sinh tạo điều kiện và hỗ trợ cùng với nhà trường

View more latest threads same category: